Home for anyone love manga
Bạn là Khách. Mời bạn đăng nhập hoặc đăng kí để sử dụng đầy đủ tiện ích của diễn đàn.

Cinderella version s-ai

Go down

Cinderella version s-ai

Bài gửi by Zenki on Wed 10 Sep 2008 - 11:29

Cinderella version s-ai

*By Kyousuke_89 & Zen3527
*Genres : romance, humor
*Rating: 13+
*Warning: shounen-ai
*Summary: You’re so cuteeeeeeeeeeeeeee!!!

----------------------
Do tác giả tự kể chuyện ^^ cho nên… có nhiều chỗ … không được bình thường cho lắm XD
----------------------

Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé xinh đẹp, hiền lành sống trong cái nhà kho của một ngôi nhà rộng lớn cùng với mụ dì ghẻ ác độc và hai cô em cùng cha khác mẹ xảo quyệt của cô.

Cuộc sống của cô rất khó khăn vì luôn phải chịu sự hành hạ của ba mẹ con mụ, cho đến một ngày nọ, cô gặp được chàng hoàng tử của mình và hai người sống hạnh phúc bên nhau suốt đời. Thật là một câu chuyện đẹp, phew…

BINH!!!
Kyou: CÔ NÓI NHẢM QUÁ!!! VÀO VẤN ĐỀ CHÍNH ĐI!!!

Zen: *Lồm cồm bò dậy*
E hèm… Yay! Đấy là chuyện ngày xưa, còn ngày nay thì cũng có một nàng lọ lem vô cùng xinh đẹp, sống trong một ngôi biệt thự với cái sân rộng bao la, một khu vườn có thảm cỏ xanh mướt, những bụi hoa tuyệt đẹp quanh những vòi phun nước lung linh, những bậc thang được lát gạch sáng bóng, sàn nhà lát hoa cương, bàn ghế sang trọng, kiến trúc cực đẹp, phòng ốc tuyệt vời,cả phòng tắm lẫn toilet cũng tuyệt vời nốt … Túm lại là một ngôi biệt thự hoàn hảo ^^ .

Nàng sống cùng với người mẹ ghẻ và hai anh trai song sinh cùng cha khác mẹ rất mực cưng chiều nàng.

BỐP!!!
Kyou: THÔI IM ĐI!!! SHOUNEN-AI MÀ “NÀNG, NÀNG” CÁI GÌ? NÓ LÀ BI-SHOUNEN ĐẤY!!! ^"^

Zen: Ờ phải, tôi quên ^^ “Nàng” là con trai ^^ *Aaaaaaaa!!! Tôi biết mí bạn là fan s-ai, nhưng đừng có bức xúc dzậy chứ!!!*

E hèm, xin được quay lại với “cậu bé lọ lem” của chúng ta.

Đó là một cậu bé tuyệt đẹp, phải nói là cậu xinh đẹp hơn bất kỳ cô gái nào trên thế giới nì (kể cả cô bé lọ lem trong cổ tích cũng không bằng ^___^ )
Cậu có mái tóc màu nâu hạt dẻ bóng mượt phủ dài qua gáy, phần tóc mái lòa xòa trước trán không thể che đi đôi mắt xanh thẳm như màu kết tủa đồng (II) hidroxit ^^

BỐP!!!
Kyou: Cô lại nổi máu chuyên hóa lên đấy à? =”=

*Xoa đầu* Sozzi, như màu xanh của đại dương mênh mông (ấy là tôi chưa nói vế sau là “bị ô nhiễm do dầu loang” đấy nhé LOLZ *vì chưa muốn chết ^^ * )
Làn da cậu trắng như tuyết, dáng cậu đáp ứng đủ tiêu chuẩn “pro uke” : tay chân thon dài nhé, vòng hai nhỏ xíu nhé, đường nét mềm mại nhé. Cả các cô gái cũng chưa chắc có được đâu. Khuôn mặt xinh xắn với sóng mũi cao, đôi môi hồng với nụ cười “sát thủ” có thể giết chết trái tim của bất cứ ai vô tình nhìn thấy cậu.
Cậu có cái tên rất chi là dễ thương mà hai đứa tác giả đã phải đấu tranh kịch liệt để quyết định là Alex * Zen thắng ^^ hô hô*

Nói “sơ sơ” về cậu thế được gòy! Giờ xin được nói đến hai anh em sinh đôi nọ.
Người anh trai tên Ken, còn cậu em tên Tony.

Họ giống nhau ở mái tóc vàng nhưng về vóc dáng thì bạn có thể dễ dàng phân biệt họ : Ken có mái tóc vàng được vuốt keo chải dựng, đôi mắt màu nâu trong veo. Anh có một cái body ốm nhưng săn chắc khỏe mạnh với thành tích chơi thể thao cực pro, nhảy hip hop cực siêu, học cực đỉnh… nói chung là hình tượng boy mẫu mực của những cô gái ^^

Em zai cậu, Tony, có một mái tóc óng ả hơi dài, body của cậu mềm mại chứ không rắn chắc như Ken. Uhm… cậu khá giống với cậu em Alex iu quý của cậu, nhưng cậu cao hơn Alex nửa cái đầu.

Nói đi nói lại, ba anh em nhà này đều là những con người kiệt sức, à không, kiệt xuất XD. Và tôi dám đảm bảo ngoài hàng rào nhà các cậu luôn có hơn hai mươi cô gái thay phiên nhau túc trực 24/7. Nhưng… họ không dám đụng đến cái hàng rào vì… có điện cao thế XD, đụng vào chỉ có nước … thăng thiên.
Xin được lược bỏ phần miêu tả người mẹ kế của cậu, vì… tôi không hứng thú với việc miêu tả phụ nữ lớn tuổi XD

Tuy là con riêng nhưng Alex được hai anh trai mình cưng chiều lắm. Cậu cũng không vì thế mà hay vòi vĩnh hai anh mà rất ngoan ngoãn. Ken và Tony yêu quý cậu cũng là vì thế. Cậu cũng rất tin tưởng họ, bất cứ chuyện gì cậu cũng kể cho họ nghe, cả chuyện… cậu là một bi-shounen. Nhưng ngạc nhiên là họ thản nhiên chấp nhận việc đó. Cậu cũng đã thắc mắc và họ bảo rằng “Tụi anh fan yaoi mà lại ^^ với lại thời nay công nghệ sinh học phát triển lắm ^^”

Cuộc sống của Alex đã rất hạnh phúc cho đến một hôm…

(tbc)

Zenki
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 7
Thanks : 0
Points : 184550
Registration date : 10/09/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cinderella version s-ai

Bài gửi by Zenki on Wed 10 Sep 2008 - 11:31

Dạo này bận rộn kinh, mà Zen còn thiếu nợ nhiều lắm ^__^ Không thể chỉ đầu tư vô cái này được XD Với lại hai đứa tác giả còn đang ngồi … pó gối để vắt óc suy nghĩ = = Thêm cả tội lười XD Thành ra… mong mọi người thông cảm ^___^
Phần này chủ yếu là do Kyou, tôi chỉ ngồi type thôi, ý kiến gì hỏi nó ấy XD

------------------------

(tiếp)

Kyou *giật* Giờ đến tôi dẫn, cứ nói nhảm mãi
Zen: Okie, nhường, tôi ham hố gì.

Vâng, bây giờ xin được tiếp tục.
Vào một ngày trời giông bão, khi mà sao Thủy, mặt trăng và trái đất nằm trên cùng một đường thẳng *tôi không biết ngày nào XD* , tai họa đã ập đến. Một kẻ mang tin xấu, một âm mưu đen tối, hai linh hồn tà ác trỗi dậy cùng lúc đe dọa cuộc đời của cậu bé Alex bé bỏng, đáng thương, vô tội, xinh đẹp ..vân vân và vân vân…

Kinh koong! Kinh koong!

Một hồi chuông ai oán, não nề vang lên. Vậy là kẻ mang tin xấu đã đến. Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!

BỐP!
Zen: Đây không phải truyện kinh dị đâu nhá ^”^ !!!

Kyou: Bít rồi! Định tạo chút không khí rùng rợn cho zui ấy muh ^^ Tiếp nào!

Từ hộp điện đàm, một giọng nói vang lên niềm nở
- Oh, chào ông luật sư! Ông vui lòng đợi một lát!

Cánh cổng dần mở ra, một chiếc xe Limousin dần xuất hiện trước mặt ông luật sư và đưa ông vào nhà. Do sân quá rộng nên không thể đi bộ nổi ^^ Với lại khổ chủ cũng không bất lịch sự đến nỗi cho khách quý đi bộ như thế.

Cánh cửa lớn của đại sảnh mở ra, bà Mc. Carney xuất hiện ( Mc. Carney: họ của ba anh em nhà Alex )

Bây giờ tôi xin được miêu tả “mụ dì ghẻ” của Alex ^__^ *dù Zen không hứng nhưng tôi thì hứng XD* : bà là một người phụ nữ đẹp với mái tóc vàng óng ả gợn sóng ( Ken và Tony thừa hưởng bà về phần sắc đẹp ^__^ ).
Gọi là “bà” nhưng bà ấy (!) chỉ mới 38 tuổi thôi. (Zen: Thế là “lớn tuổi” chứ còn con…monkey gì nữa? ) Bà vẫn giữ được nét thanh xuân của một người con gái : trẻ đẹp, duyên dáng, trang nhã và quý phái.

Bà đon đả mời ông luật sư ngồi, rót rượu cho ông và tươi cười hỏi
- Hôm nay ông đến đây có chuyện gì à?

- Tôi đến để công bố di chúc của ông Mc. Carney, thưa bà. – Ông luật sư từ tốn.

- CÁI GÌ????????????????????????? - cả ngôi nhà rung chuyển.

Lúc đấy, hai anh em Ken và Tony đang… ôm nhau ngủ trong phòng ^^ (ngủ chung thôi, không có làm gì hết, chỉ… ở trần thôi XD ) bị bật dậy bởi tiếng hét của bà Mc. Carney. Cả hai nhìn nhau ngái ngủ rồi đi ra khỏi phòng để xuống lầu, quên cả việc mặc áo vào báo hại mấy cô giúp việc phải vào bệnh viện để tiếp máu. Chậc, chẳng biết lần thứ mấy rồi *lắc đầu*.

Vừa ra khỏi thang máy (nhà lớn quá phải xài thang máy) thì nhìn thấy cảnh tượng hết sức thú vị : người mẹ đáng kính của họ đang bóp cổ ông luật sư giật lia lịa và hét toáng lên “SAO LẠI CÓ CÁI CHUYỆN ĐIÊN RỒ NÀY HẢ??” . Linh tính mách bảo họ có chuyện gì đó đã xảy ra. Họ liền đi vào phòng đọc sách, mở hệ thống tầng hầm bí mật để đi xuống “thám thính tình hình” . Tầng hầm này chỉ có ông Mc. Carney và hai anh em sinh đôi này biết thôi. Cả Alex cũng không biết luôn. Àh, tôi quên nói, Alex hiện không có nhà ^__^

Gọi là tầng hầm nhưng ở dưới này có đầy đủ tiện nghi với hệ thống đèn vĩ đại bảo đảm “sáng như ban ngày” . 2 người đi vào một căn phòng lớn có một đống màn hình tinh thể lỏng đủ cỡ lớn nhỏ cùng một dàn máy móc hoành tráng. Ken bước đến chiếc máy chủ, mở hệ thống camera đang theo dõi khắp nơi trong ngôi nhà với dàn loa cực xịn. Anh chỉnh nhanh cảnh quay phòng khách và phóng to lên. Tony đứng bên cạnh anh mình, chăm chú theo dõi màn hình.

Trong phòng khách lúc này, bà Mc. Carney đã bình tĩnh lại. Hai người họ bắt đầu nói chuyện với nhau

- Tại sao lại có chuyện này?

- Vì ông Mc. Carney đã mất tích 3 tháng nay rồi, thưa bà. Ông ấy đã dặn dò tôi kỹ lưỡng trước khi bắt đầu chuyến đi vừa rồi : “Tôi sắp đến một nơi rất nguy hiểm, nếu tôi không trở về trong vòng 1 tháng thì hãy công bố di chúc của tôi!”

- Ôi trời ơi… - bà Mc. Carney nghẹn ngào - Vậy…. di chúc của ông ấy ra sao? Hãy cho tôi biết! Các con tôi đều đi vắng cả rồi, mà di chúc thì vẫn còn đó mà.

- À vâng! Mời bà nghe băng!

Ông luật sư lấy ra chiếc máy thu âm. Giọng nói của ông Mc. Carney bắt đầu vang lên

“Tôi là John Mc. Carney , chủ tịch tập đoàn Mc. Tôi để lại tài sản cho các thành viên trong gia đình tôi như sau : Nếu Alex – con trai tôi – lập gia đình thì bốn người : vợ tôi – Lisa Mc. Carney, 3 cậu con trai : Ken Mc. Carney, Tony Mc. Carney, Alex Mc. Carney(nói chung là họ Mc. Carney ^^ ) mỗi người sẽ được hưởng 25% tài sản. Nhưng… Nếu Alex không có gia đình thì Alex sẽ nhận được 50% tài sản, còn lại 50% thì vợ tôi được hưởng 10%, Ken và Tony mỗi người 20%.”

- HHHHHHHHHHHHẢẢẢẢẢẢẢẢẢẢẢẢẢẢẢẢ???????????????????????????? - lần này là một trận động đất.

Cả Ken và Tony đều té khỏi ghế vì âm thanh hifi trung thực của mommy phát ra từ hệ thống loa. Ông luật sư, sau một phen suýt đứng tim, xin phép được ra về. Bà Mc. Carney tiễn ông về rồi quay trở vào phòng riêng. Tony nhìn thấy vẻ mặt của mẹ cậu lúc này thì… ngay lập tức nhào đến dàn loa chỉnh volume nhỏ đến mức thấp nhất để khỏi…lọt ghế tập 2.

Sau đó bà gào lên
- NHẤT ĐỊNH TA PHẢI CƯỚI VỢ CHO NÓ!!! NHẤT ĐỊNH NÓ PHẢI LẬP GIA ĐÌNH!!!

Lại thêm một cơn chấn động mới ^^ Dưới tầng hầm, Ken và Tony nhìn nhau cười ẩn ý
- Phải ra tay rồi!

(tbc)

Zenki
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 7
Thanks : 0
Points : 184550
Registration date : 10/09/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cinderella version s-ai

Bài gửi by Zenki on Wed 10 Sep 2008 - 11:33

(tiếp)

Vào ngày hôm sau, một ngày trời quang mây tạnh, ngược hẳn với hôm qua – u ám và đen tối ^^ Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuyên qua kẽ lá, lấp lánh những giọt sương mai, dát bạc những vòi phun nước, hoa nở khoe sắc thắm…

Nhưng những vẻ đẹp đó vẫn không thể sánh bằng sắc đẹp của một thiên thần đang nô đùa cùng chú chó lông dài nhưng không xù (^^) xinh xắn trên thảm cỏ.

E hèm, xin được chú thích thêm, nó thuộc loài chó Irish Setter thuần chủng : màu nâu vàng, tai dài, mõm nhọn với tiêu chuẩn cao 69cm, nặng 30 kg _ có gia phả rõ ràng với bốn đời trước đều đoạt giải nhất cuộc thi chó quốc tế và bản thân nó thì đã 3 lần đoạt giải vô địch ^^ …

Zen : Đủ rồi, có con chó mà cứ lải nhải mãi = =

Kyou: Ờ… tiếp ^^
Vẻ đẹp của thiên thần khiến mọi thứ phải nghiêng mình thán phục. Đây là một cuộc tranh luận của các loài cây trong khu vườn

- Ôi… cậu ấy đẹp quá!!! Thật tuyệt!!! – các loài hoa nhốn nháo.

- Sao hôm nay cậu ấy không đến ngồi dưới gốc của tôi nhỉ? – cây phong già rung rinh cành lá trong gió.



Nhiều cây khác cũng theo thế náo loạn cả lên. Loài cỏ thấy vậy thì đắc chí

- Các người làm gì có cửa đụng đến cậu ấy? Cậu ấy đang nằm đè trên tôi này!!

Vâng, vì sắc đẹp “cơm chiên cá mặn” , àh không, chim sa cá lặn đó ^^ (sorry, tôi đang đói XD) , cho dù có bị nằm đè lên thì với cỏ đấy cũng là một niềm vinh hạnh.

Đương nhiên thiên thần của chúng ta không hề hay biết đang có một cuộc cãi vả diễn ra chung quanh mình *không chỉ một mà bất cứ đâu có cậu cũng có cãi vả cả ^^ * Cậu vô tư nằm trên cỏ, ngắm nhìn bầu trời xanh lồng lộng, cảm thấy vô cùng thoải mái. Bỗng dưng, chuông điện thoại của cậu reo lên. Cậu mở máy ra nghe

- A lô?

- Alex! Vào đây, mommy có chuyện muốn nói với con!

Là bà Mc. Carney. Cậu chưa kịp nói gì thêm thì bà đã cúp máy. Ngồi ngẩn ra một lúc, cậu thắc mắc không hiểu có chuyện gì. Sau đó cậu cũng nhanh chóng vào nhà * Alex đang ở trên một khoảng sân gần tòa nhà, nên đi bộ được ^^ *

Lúc này, bà Mc. Carney đã đợi cậu ở phòng khách. Bà bảo cậu ngồi xuống và bắt đầu nói

- Alex, vài ngày nữa chúng ta sẽ đi xem mắt vợ chưa cưới của con.

- Sao… sao cơ ạ…? – cậu như không tin nổi vào tai mình – Sao đột nhiên…?

- Mommy đã suy nghĩ rất kỹ , con trai yêu ạ! Con đã lớn rồi, con cần một người vợ để chăm sóc cho con.

- Nhưng… nếu vậy thì hai anh con phải lập gia đình trước chứ? Sao lại là con? – cậu nói trong khi đang thầm nhủ “Em xin lỗi hai anh >_<”

- À… - bà Mc. Carney lúng túng - … vì mommy lo lắng cho con thôi, con trai. Hai anh con biết tự lo cho bản thân mình mà! Còn con thì…

Bà khẽ thở dài, tỏ vẻ rất đau lòng. Alex không biết nên làm thế nào. Trước giờ bà chưa bao giờ đối xử tệ với cậu, dù cậu không phải là con ruột của bà. Giờ bỗng dưng lại xảy ra chuyện này, cậu băn khoăn, không biết nên làm gì cho đúng.

- Mommy à… con …

- Hãy đồng ý đi con! Mommy đã vì con mà cân nhắc rất kỹ lưỡng. Con đừng phụ lòng mommy…

Nói xong, bà nức nở khóc. Điều này khiến Alex đồng ý ngay mà không kịp suy nghĩ
- Mommy! Mommy đừng khóc ! Con… con đồng ý…

Bà Mc. Carney nghe vậy thì rất đỗi vui mừng, bà thay đổi ngay nét mặt.

- Ôi… con trai cưng của ta! Con thật là một cậu bé ngoan! Mommy sẽ sắp xếp để hai con gặp nhau.

Alex chỉ còn biết cười trừ. Thật là đáng thương.

---------------------
Lại nói về hai anh em song sinh Ken và Tony. Lúc này họ vừa đi shopping về. Đang hớn hở xách… mấy chục cái túi giấy vào nhà để khoe với Alex thì… hai cậu giật nảy mình khi thấy có một bầu không khí ảm đạm đang bao trùm căn nhà. Hai cậu cũng không lạ gì chuyện này lắm, thỉnh thoảng bầu không khí u ám này vẫn xuất hiện nhờ… người mẹ đáng kính của hai cậu. Nhưng hễ Alex có mặt ở đó thì dù có u ám đến mấy cũng sẽ trở nên rạng rỡ ^^

- Không lẽ Alex không có ở nhà? Nó bảo sáng nay nó không đi đâu mà? – Ken nhìn Tony thắc mắc.

- Làm sao em biết được? – Tony nhún vai – Thử lên phòng nó xem!

Cả hai nhanh chóng lên đến phòng Alex sau khi đã bỏ bớt một số túi xách lại cho mấy cô người hầu, chỉ đem một mớ đồ dành tặng cho Alex theo thôi ^^
Khi vừa mở cửa phòng, hai cậu rất ngạc nhiên vì “bầu không khí u ám” đó lại xuất phát từ… phòng của Alex. Ở giữa phòng, Alex đang nằm gục trên bộ ghế nệm, thểu não hết cỡ. Ken và Tony vội chạy lại, lo lắng hỏi

- Em sao vậy? Có chuyện gì vậy?

Alex nghe thấy giọng của hai ông anh trai liền bật dậy, chạy đến ôm lấy cả hai , khóc nức nở

- Hai anh giúp em với! Em không muốn lấy vợ đâu TT____TT !!!

- What???? Em nói cái gì??? Sao lại…lấy vợ…? – Hai cậu há hốc mồm sửng sốt.

Alex thút thít khóc kể lại mọi chuyện cho hai anh trai nghe. Thật sự thì….cả hai người họ… chẳng có gì đáng để ngạc nhiên, vì họ đã biết trước rồi mà, chỉ là… mới nghe tin chưa kịp nghĩ gì đã phản ứng vậy thôi ^^

Nghe Alex nói xong, Ken và Tony ra vẻ nghĩ ngợi, sau đó quay sang nói với cậu

- Không sao! Cứ để hai anh lo!

-------------------
Hôm sau, bà Mc. Carney lại có thêm một vị khách mới. Lần này là một quý bà trông khá sang trọng và nổi bật là… bà mặc toàn đồ đen, trông…cứ như xã hội đen ấy XD.

Bà Mc. Carney đón tiếp bà rồi gọi Alex xuống phòng khách. Nhận thấy có một “nhân vật khả nghi” khác lại xuất hiện, Ken và Tony liền chui xuống “phòng quan sát” để thám thính tình hình. Cả hai chăm chú theo dõi cuộc nói chuyện của ba người bọn họ. Nói là ba người nhưng chỉ có bà Mc. Carney và vị khách kia – người được xem là “bà mối” – nói chuyện với nhau thôi, còn Alex cả buổi chỉ ngồi im re và… cười, chẳng nói gì cả.

- Bà đã làm được việc tôi nhờ rồi chứ? – bà Mc. Carney niềm nở.

- Chắc chắn rồi, thưa bà! Ngày mai chúng ta sẽ gặp nhau ở nhà hàng Golden Star. Bà sẽ được gặp mặt cô con dâu tương lai của bà. – “bà mối” đáp lời.

- Bà có thể cho tôi biết thời gian cụ thể để chuẩn bị?

- Vâng! Lúc 18h ngày mai! Giờ thì tôi xin phép được ra về, tôi còn nhiều việc để làm.

- Được rồi! Cám ơn bà!

Hai vị phụ nữ đi ra khỏi phòng khách, Alex cũng đi theo. Còn hai anh em song sinh lúc này đang… cười hờ hờ hờ ^__^

- 18h ngày mai tại khách sạn Golden Star à? – Tony xoa cằm.

- Được! Tiến hành kế hoạch thôi! – Ken khẽ nhếch mép .

(tbc)

Zenki
Lính mới
Lính mới

Nữ
Tổng số bài gửi : 7
Thanks : 0
Points : 184550
Registration date : 10/09/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cinderella version s-ai

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết